Xin hãy chọn yêu thương - Tháp Long Thọ
Xin hãy chọn yêu thương
Rate this post

Ngày nay, cùng với sự vận động không ngừng của dòng chảy mưu sinh, con người cũng ngày càng gánh thêm nhiều áp lực về công việc, quan hệ xã hội, quan hệ gia đình,… và đôi lúc nó biến con người chính họ thành một thứ khác. Chúng ta có thể luôn tươi cười, hoà nhã với đối tác kinh doanh, với cấp trên tại cơ quan hay các mối quan hệ bên ngoài xã hội mà có thể sẽ giúp ích trong các công việc của chúng ta trong cuộc sống mặc dù sự hoà nhã, vui vẻ đó được nén từ vô vàn những sự chịu đựng, tức giận thậm chí là quất uất. Tất cả những chịu đựng ấy, đến khi chúng ta về nhà thì bao nhiêu mệt mỏi, kiềm nén ấy những người yêu thương chúng ta sẽ là những người phải gánh chịu.

Chúng ta sẵng sằn nổi cáu quát tháo, bực túc , giân dỗi nếu người trong nhà làm việc gì trái ý hay chỉ đơn giản là sự chăm chú soi mói để tìm nguyên cớ cho sự trút giận. Mà chúng ta đâu hiểu rằng, chính những lúc ấy chúng ta đã phát nát một phần nhỏ của hai chữ “gia đình”. Bởi lẽ, gia đình không chỉ là một cộng đồng người sống chung và gắn bó với nhau bởi các mối quan hệ, cũng không chỉ là một ngôi nhà an toàn cho ta trú ngụ trong cuộc đời,… mà gia đình là cái nôi của tình yêu thương, là chỗ dựa tinh thần và thể xác tốt nhất khi ta suy sụp và quan trọng là nơi ta học cách yêu thương, quan tâm,chăm sóc người khác ngoài bản thân ta ra. Vì vậy, xin đừng bao giờ tổn hại gia đình!

Tôi đã vô tình đọc được đâu đó câu chuyên, “Một người đàn ông vừa mua được một chiếc ô tô để dung nó kinh doanh dịch vụ đưa đón khách, trong lúc đang chùi cho láng chiếc xe của anh ta, đứa con trai 4 tuổi của anh ta nhặt một hòn đá và rạch vào bên hông xe. Trong cơn tức giận, anh ta chụp lấy tay đứa con trai và đánh vào tay nó nhiều lần mà không nhận ra rằng anh ta đang đánh bằng cái mỏ lết.

 

Tại bệnh viện, đứa bé mất hết các ngón tay vì xương thịt dập nát. Khi đứa trẻ thấy bố nó… Với đôi mắt đau buồn, nó hỏi: “Bố ơi các ngón tay con đâu rồi?”. Anh ta rất đau lòng, không nói nên lời và trở lại bên xe, đá vào chiếc xe nhiều lần.

Suy sụp bởi hành động vô ý thức của mình…, ngồi trước chiếc xe hơi, anh ta nhìn vào vết xước trên hông xe… thằng bé đã viết: “Con Yêu Bố, bố ơi!”. Ngày hôm sau, người đàn ông tự tử…”  Thế mới thấy, giận dữ và yêu thương thì không có giới hạn, hãy chọn yêu thương để có một cuộc sống xinh tươi và đẹp đẽ. Đồ vật sinh ra là để sử dụng và con người sinh ra là để yêu thương…. Vấn nạn của xã hội hôm nay lại là…. Con người bị sử dụng còn đồ vật thì được yêu thương !!!

Tháp Long Thọ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *